
Chưa kịp alo, thì ở đầu dây bên kia, giọng chị bực tức vang lên: "Này, cậu đến mà đón thằng cháu quý hóa của cậu về nuôi đi nhé. Nó dám cự nự tôi và đang dỗi kia kìa".
Chưa kịp alo, thì ở đầu dây bên kia, giọng chị bực tức vang lên: "Này, cậu đến mà đón thằng cháu quý hóa của cậu về nuôi đi nhé. Nó dám cự nự tôi và đang dỗi kia kìa".
Đó là giọng chị tôi. Lần đầu tiên tôi thấy chị nói giọng bức xúc như vậy về cậu con trai của chị. Cậu chàng là học sinh lớp 12, thanh niên tuấn tú cao trên mét bẩy, con ngoan trò giỏi, có chân trong Ban chấp hành Đoàn trường của một trong những trường trung học phổ thông hàng đầu ở Thủ đô.
Chẳng cần tôi hỏi sao, có chuyện gì, thì chị cũng kể ngay.
Con trai ở trong ban tổ chức lễ hội kỷ niệm thành lập trường (lễ năm chẵn, bao nhiêu thì tôi không rõ). Không những thế, cậu còn lãnh trách nhiệm đạo diễn màn văn nghệ của trường. Gần đến ngày lễ, cậu phải đi tập cả ngày nghỉ.
Tối chủ nhật, 7 giờ tối chưa thấy con trai về, chị gọi điện thì cậu báo rằng đang tập ở trường, chắc sẽ về muộn.
Tập à? Sao giờ này mà còn tập? Chị thoáng nghĩ nhủ vậy. Không hiểu sao chị quyết định thay quần áo, bắt taxi đến trường.

Đến cổng bảo vệ, chị xưng là hội trưởng phụ huynh học sinh, muốn đến úy lạo các cháu đang tập văn nghệ. Ông bảo vệ niềm nở chỉ cho chị đường đi đến hội trường.
Quả thật, hội trường đèn đóm sáng trưng, tiếng loa đài huyên náo. Chưa cần đến nơi, chị đã thấy giọng con trai chỉ đạo qua micro. Đến cửa sổ, chị ghé đầu nhìn vào thấy con trai chị mặc áo phông ướt đẫm mồ hôi đang thị phạm cho các diễn viên nghiệp dư phải đi theo đội hình nào, làm động tác gì.
Cô hiệu phó ngồi ở hàng ghế đầu nhìn chàng trìu mến.
Các nữ diễn viên múa (bạn học) nhìn chàng ngưỡng mộ và tuân lệnh chàng răm rắp.
Chị thở phào nhẹ nhõm và đi ra. Qua cổng bảo vệ, chị nói: "Các cháu đang tập, em chờ ngoài này."
Chị kiếm một quán càphê gần cổng trường, gọi nước uống và nhắn tin: "Mẹ có việc tiện thể đi qua trường con, đang đợi con ở quán cà phê ngoài cổng để cùng về".
Một lát sau, con trai nhắn lại: "Thế ạ? Phải 10 giờ mới xong, mẹ cứ về trước đi".
Chị nhắn lại: "Không sao, mẹ chờ được".
Khoảng hơn 9 giờ chị thấy đội văn nghệ lục tục dắt xe máy ra cổng. "Đấy, giờ này đã về, thế mà nó bảo mình là 10 giờ".
Cậu con trai chạy ùa vào quán: "Bọn con xong rồi, nhưng chưa về được. Con đưa mấy bạn nữ đi uống nước một tí".
Chị bảo: "Con bảo các bạn vào đây, mẹ khao".
Chàng nhăn mặt: "Ai lại thế, bọn con có tiền bồi dưỡng của trường mà."
Hai ba đứa con gái xinh xắn thò mặt vào, líu ríu chào bác ạ và xin phép: "Bác cho phép bạn ấy đi với chúng cháu một tí, lát nữa chúng cháu đưa bạn ấy về tận nhà". Chàng trai nghe thấy thế cười, ngượng đỏ cả mặt.
Chị cười rất tươi: "Con cứ đi với các bạn đi, mẹ chờ ở đây cũng được".
Mấy cô gái bấm nhau, thì thào gì đó, chào chị rồi đi ra. Chàng đạo diễn cũng đi theo, rồi mấy phút sau quay lại, ngùng ngoằng: "Nào, đi về!"
Chị trả tiền nước và hỏi: "Thế con không đi với các bạn nữa à".
Chàng trai bực bội đáp: "Đi gì nữa mà đi"!!!
Hai mẹ con chị lên xe taxi. Suốt dọc đường, chàng trai nhìn ra cửa xe. Chị hỏi: "Con giận mẹ đấy à", nhưng anh chàng không trả lời.
Về đến nhà, chị dọn cơm cho con trai. Nó đi tắm, rồi lên phòng, đóng cửa lại. Chị lên gõ cửa gọi nó xuống ăn cơm, nhưng nó nói vọng ra: "Con không ăn. Con mệt".
Sáng sau, nó mang bộ mặt đưa đám xuống nhà. Chị gắt: "Con làm sao thế? Mẹ làm gì sai mà con giận dỗi thế hả".
Nó đột ngột trừng mắt: "Lần sau mẹ đừng làm thế nữa nhé. Ngượng mặt với bạn bè".
Nó nói xong, dắt xe đi học, không ăn bữa sáng mà chị đã nấu, bỏ mặc chị ấm ức...
Tôi cười: "Sai quá, sao chị lại làm thế bao giờ"?
Chị hỏi lại giọng nghi hoặc: "Cả cậu cũng nói là tôi sai à"?
- Sai quá còn gì. Người ta là bí thư đoàn, là tổng đạo diễn, chỉ đạo hàng bao nhiêu con người. Thế mà lại kè kè mẹ ra đón. Thật đúng là chả ra làm sao! Mà chị lo cái gì chứ? Lo nó đi chơi, thì chỉ cần hỏi cô giáo chủ nhiệm là ra. Ai lại người ta muốn galant cho chót với các bạn gái cũng bị mẹ ám thế thì ai mà chịu được. Tóm lại là con trai chị là người lớn rồi. Hãy để nó làm đàn ông!
Theo XHM