Xa mặt mà chẳng cách lòng
Buổi trưa. Điện thoại reo. Đầu dây bên kia chị Đào cất giọng: “Ngủ hả?”. “Không, chị!”. “Chị điện để hỏi xem Eva đã nói với Adam câu gì, chị quên mất rồi!”.
Liếc đồng hồ, tôi sực nhớ đây là giờ mà anh chị gặp nhau, và ngày nào cũng thế, đều đặn, một giờ nếu bận và hai giờ nếu rảnh.
“Hôm qua chị gặp ảnh không?”
“Gặp chứ, giờ hẹn mà!”. “Có gì mới để nói không?”. “Có chứ! Thì cũng giống như em cuối ngày đi làm về gặp chồng thôi!”. Tôi định nói: “Khác chứ!”, vì cuộc nói chuyện của chúng tôi bình thường lắm. Còn cuộc nói chuyện của chị với chồng cứ như là hai người đang yêu đợi cuối tuần gặp mặt vậy.
Vì yêu cầu công việc, anh đi nước ngoài công tác năm năm. Tuy anh vắng nhà hơn hai năm rồi, nhưng cuộc sống của chị và các con cũng không thay đổi nhiều. Mỗi ngày, anh chị hẹn nhau buổi trưa để cùng trò chuyện.
Mở đầu là lời hỏi thăm quen thuộc, xem hôm nay có gì buồn, vui, có gì mới. Tiếp sau đó, anh chị kể cho nhau nghe những mẩu chuyện cười. Và cuối cùng là chuyện các con. Anh thường hỏi, hôm nay chị nấu cho hai bé ăn gì, bé em còn biếng ăn nữa không?
Buổi trưa dành cho chị, buổi tối anh dành cho con. Hai bé tha hồ kể với ba chuyện trường, chuyện lớp, chuyện bạn bè. Những thắc mắc của con được anh trả lời kỹ lưỡng. Trò chuyện xong, bé nào cũng hớn hở nghiêm túc ngồi vào bạn học. Chúng đặt niềm tin tuyệt đối nơi anh. Tuy ở xa nhưng “uy lực” của ba to lắm, bé nào cũng sợ ba, cái gì cũng đợi để hỏi ba và luôn miệng nhắc đến ba. Buổi tối “gặp” ba, hai chị em tranh nhau khoe thành tích. Ngược lại, nếu có lỗi, chúng thường rụt rè lảng đi nơi khác khi mẹ bảo
“Gặp ba nè con!”. Ngoài chế độ dinh dưỡng, chuyện trang phục của con cũng là điều anh luôn nhắc nhở chị. “Em chuẩn bị cho con đi đám cưới cậu Út chưa?... Con mặc đồ gì? Đẹp không? Cả em nữa?”. Anh còn dặn chị đặt cho hai bé vòng hoa lan cài tóc thật xinh và nhớ gửi nhiều hình cho ba nhé!
Mỗi ngày trôi qua, với chị là có biết bao nhiêu chuyện để kể với anh. Nào là “Bé chị nét vẽ nay tiến bộ lắm, bé em tuy nhỏ nhưng làm việc gì cũng tỉ mỉ cẩn thận anh à” hay “Chị Loan kế bên vừa xây nhà hai tấm đấy” hoặc “Út Hùng chụp hình cưới đẹp lắm anh ơi”, đột nhiên đề nghị “Khi nào anh về mình... đi chụp lại nhen!”.
Có lần muốn đi uốn tóc, chị hỏi ý anh. Anh hưởng ứng ngay. Ừ, được đó! Nhớ khoe anh liền nha! Với mái tóc xoăn xoăn lạ lẫm, chị ngượng ngùng xoay tới xoay lui trước webcam. Anh bảo trông chị quyến rũ, đằm thắm, trẻ trung hơn và ước gì được đưa tay vuốt những lọn tóc xoăn ấy...
Cũng có hôm mở máy lên, chị than: “Bữa nay em buồn quá, chuyện là...”. Anh im lặng nghe chị nói. Xong, anh không khuyên chị, mà bắt đầu kể chuyện tiếu lâm, hết chuyện này đến chuyện khác, câu chuyện ngắn gọn, dí dỏm, giọng anh hài hước. Chị tập trung nghe, tay che miệng cười. Khi chuyện kết thúc cũng là lúc chị thấy lòng thư thả và nỗi buồn theo tiếng cười tan biến tự lúc nào chẳng hay.
Hôm tám tháng ba vừa rồi, anh gửi về tặng chị chiếc đầm xinh xắn. Ngay chiều đó, chị diện nó trong buổi họp mặt của cơ quan, trông chị tươi tắn rạng ngời như ngày nhận lời tỏ tình của anh vậy. Mà không phải khi xa nhau anh chị mới thế. Lúc trước, mỗi cuối tuần sau khi đưa con vào lớp năng khiếu, anh chị lại cùng nhau đi chọn thức ăn hay vật dụng cho con, có khi còn bắt gặp anh chị dắt tay nhau vào quán cà phê trông lãng mạn, tình tứ lắm.
Mỗi khi công việc căng thẳng, tôi đề nghị: “Chị Đào, kể chuyện cười nghe đi!”. Chị cười cười rồi kể, giọng chị luôn nhỏ nhẹ, cách kể không hài hước nhưng trông chị hay hay. Chị kể không bao giờ hết chuyện, vì mỗi ngày, chị đều “cập nhật” từ anh vô số chuyện. Nghe xong chúng tôi đùa: “Mai gặp ông Bình nhớ cho tụi này gửi lời cám ơn nha! Nhờ ổng mà từ nay không bị stress đó!”.
Chiều nay, thoáng thấy chị đẩy xe vào, nhỏ Thanh bỗng dưng triết lý: “Ai bảo xa mặt là cách lòng nào? Cứ nhìn chị Đào và anh Bình xem... Lúc nào cũng ngọt ngào, hạnh phúc, ai mà biết anh chị đang sống cách xa nhau?”. Chị Hạnh thêm vào: “Ừ, công nhận. Chồng người ta xa vạn dặm vậy mà ngày nào cũng trò chuyện, trao đổi.
Trong lúc chồng mình kế bên mà lắm khi chưa nói được mười câu, còn cãi nhau nữa chứ. Phải học hỏi Đào thôi, lỡ mai chồng có đi công tác lâu ngày thì không bị “cách lòng”, Thanh hén!”. Nhỏ Thanh tay chống cằm, hai mắt lim dim rồi chớp chớp. Với nó, vậy có nghĩa là “Đồng ý!”.
Chia sẻ với bạn bè
Thêm bình luận
- Thực tế của hôn nhân (28/03/2009)
- Giữ lửa cho hôn nhân (27/03/2009)
- Đàn ông lẳng lơ thì... mòn (27/03/2009)
- Chồng tốt, sao vợ vẫn ngoại tình? (26/03/2009)
- Tại sao đàn ông muốn có “Hồng nhan tri kỷ”? (25/03/2009)
- Sống với vợ "mít ướt" (24/03/2009)
- Khám phá mùi hương cơ thể chàng (23/03/2009)
- Cô dâu và 6 lời khuyên nên… tránh (22/03/2009)
- Ghen với... "kẻ thù vô hình" (21/03/2009)
- Khi chồng cáu giận... (20/03/2009)



